nonliving RSS

yêu là khi mơ về em ta cũng rất khẽ khàng...

Archive

Apr
5th
Sun
permalink

rainy day, rainy day… (edited)

nonliving is my name…

Sau những ngày đi xa, em về Hà Nội một ngày mưa.

Em gặp nonliving trong ngày mưa đó, tại một nơi quá quen thuộc với tôi và cả em, một nơi tôi gắn bó (vì em một phần).

Em cười ít hơn, nói ít hơn, và trưởng thành hơn.

Tự mỉm cười khi em nói, biết đâu đấy, sau khi đi nhiều, người ta sẽ hiểu ra chân giá trị ở đâu, dù trong lòng đã bình an. Chợt nhớ tới Trịnh, “em đã đến quê hương một lần, riêng tôi vẫn âu lo đi tìm…”, “ngưòi con gái Việt Nam da vàng, yêu quê hương nên yêu người yêu kém…”

Tự mỉm cười khi em kể về một bài báo trên Sinh viên II, chú ếch không biến thành hoàng tử nhờ nụ hôn đâu, chú chỉ biến thành hoàng tử khi trong ếch, có một hoàng tử tồn tại.

Tự mỉm cười khi em nói về sự trưởng thành. Chợt hiểu, chợt nhớ, chợt quên…

Vết thương mang trong tim, tuy đã lành nhưng vẫn còn vết sẹo. Tự mỉm cười nghĩ tới trái tim của mình. Sẹo lành rồi, nhưng thỉnh thoảng vẫn nhói đau. Chợt thấy vui vì mình vẫn còn biết thế nào là yêu thương.

Tự mỉm cười khi em nói về sự tôn trọng, sự yêu quý.

Tự mỉm cười khi muốn quên, muốn nhớ, muốn hiểu.

Quên đi những điều buồn phiền, nhớ về những điều tuyệt vời, hiểu thêm về cuộc sống rộng lớn…

Tái phím: thứ ba là một ngày may mắn của nonliving. May thật, Image. nonliving an toàn trở về với cuộc sống…

Tái tái phím: em chưa từng đọc blog. Nếu em đọc những dòng, hãy tin nonliving vẫn là nonliving… dù có thể em thấy xa lạ với cái tên nonliving.